Nói không với nợ ! Nói không với thắt lưng buộc bụng ! Nói không với sự đe dọa

Fight austerity !

Bản gốc tiếng Anh – Original English version: http://www.socialistworld.net/doc/5573

Tuyên bố chung của những phân nhóm thuộc CWI ở Hi Lạp, Bồ Đào Nha, Ai Len, Ý và Tây Ban Nha

9/2/2012 – Cuộc đấu tranh trên trường quốc tế có thể chấm dứt nền độc tài của thị trường-  Socialistvn đã dịch

 

Trong năm 2012, những chính phủ tư bản phụng sự cho thị trường giữ trong tay sự đau khổ và bất hạnh nhiều hơn trước. Nó có nghĩa là cuộc khủng hoảng kinh tế ngày càng lún sâu và cuộc chiến đang được tiến hành chống lại cuộc sống và tương lai của người lao động. Trên tất cả, đó là sự cố gắng thúc ép một chương trình thắt lưng buộc bụng – hiệp ước “Nén chặt tài chính” – đã được thông qua bởi những nhà lãnh đạo của Liên minh châu Âu (EU). Cuộc tổng đình công 48 giờ đồng hồ mới nhất ở Hi Lạp vào ngày 10 và 11 tháng 2 mở ra những cuộc chạm trán giai cấp khổng lồ của cuộc chiến này. Chúng tôi, những nhóm của CWI (Ủy ban Công nhân Quốc tế) ở Hi Lạp, Bồ Đào Nha, Ai Len, Ý và Tây Ban Nha được sự hỗ trợ bởi các phân nhóm CWI khác ở châu Âu bao gồm cả ở Pháp và Đức mong muốn đưa ra lời tuyên bố để trả lời cho cuộc chiến tranh giai cấp nhằm vào người lao động và giới trẻ ở đất nước chúng tôi, trả lời cho sự hăm dọa của thị trường và EU cùng sự phản pháo lại những lời lẽ như “thần chú” rằng: không có một con đường nào khác ngoài sự đầu hàng hèn nhát trước thị trường và những tay giữ nợ.

Tại châu Âu, nơi đang là tâm chấn của cuộc khủng hoảng kinh tế, công nhân và giới trẻ bị tấn công bởi tầng tầng lớp lớp của cơn khủng hoảng và đối mặt với tương lai mờ mịt hơn. Trong vùng “ngoại vi” của Eurozone (Vùng lãnh thổ dùng đồng tiền chung Euro) cụ thể là Hi Lạp, Bồ Đào Nha, Ai Len, Ý và Tây Ban Nha – một bức tranh toàn cảnh được hợp thành bởi thất nghiệp, đặc biệt là ở giới trẻ, cuộc suy thoái kéo dài và sự bần cùng hóa mạnh mẽ.

Những chính sách thắt lưng buộc bụng, sinh ra từ sự cương quyết bắt người lao động phải trả giá cho cuộc khủng hoảng chỉ làm kiệt quệ thêm nền kinh tế.

Những chính phủ “thân thị trường” mới, như là Đảng Bình dân ở Tây Ban Nha và một chính phủ của những kẻ kĩ trị (chuyên gia về khoa học – ở đây là khoa học kinh tế, tài chính – ND) bị bọn đầu cơ của thị trường đặt lên vai nhân dân ở Ý và Hi Lạp, đã thất bại thảm hại trong việc đảo ngược lại những xu hướng này.

Chúng ta thấy sự tất yếu của một dịch bệnh, với sự đóng băng ở Ý và Tây Ban Nha bởi thị trường nợ. Điều này đi kèm với sự mở rộng của cuộc khủng hoảng nợ để lan sang những quốc gia “trung tâm”, kể cả nước Pháp đang dần mất đánh giá tín nhiệm “AAA” (Mức độ tín nhiệm về nợ cao nhất- ND) cùng với Áo, nước có tài sản dính tới cuộc khủng hoảng tài chính ở các nước Đông Âu như Hungary và Rumani.  Tất cả điều này đều cho thấy kết quả có thể xảy ra của một cơn bão tài chính khiến đồng Euro không thể sống sót trong trạng thái hiện tại.

Tống cổ khỏi đồng Eurro?

 

Chúng ta phải đối mặt với sự trở lại của chương trình nghị sự theo kiểu thực dân rõ ràng của phía những thế lực đế quốc mạnh hơn ở châu Âu, cụ thể là tư bản Đức, cùng với sự ngoan ngoãn lệ thuộc của giai cấp thống trị ở những quốc gia kinh tế yếu hơn. Đề xuất gây xúc phạm của chính quyền Đức đòi thủ tiêu sự kiểm soát ngân sách ở Hi Lạp thay vì sắp đặt một ủy viên để giám sát chính sách kinh tế ở đó là một ví dụ

 

Một trong những tính chất của giai đoạn khủng hoảng hiện tại là những “chúa tể” của hệ thống tư bản sẵn sàng bỏ qua những “tiêu chuẩn” dân chủ, nền độc tài của các ngân hàng và tập đoàn càng được phơi bày rõ hơn. Chính trị gia và các chính phủ bảo vệ hệ thống thối nát của chủ nghĩa tư bản (CNTB), giam hãm chính họ trong vai trò những con rối thực thi chính sách độc đoán của thị trường và Bộ ba (Troika – Liên minh châu Âu EU, ngân hàng trung ương châu Âu ECB và quỹ tiền tệ quốc tế IMF). Hiệp ước liên chính phủ được thông qua tại hội nghị cấp cao châu Âu gần đây nhất bảo vệ về mặt pháp luật đối với sự thống trị của chính sách thắt lưng buộc bụng là minh chứng rõ nhất cho điều này.

 

Sự cố gắng liều lĩnh của những nhà lãnh đạo tư bản, đặc biệt ở Ai Len, trong việc né tránh một cuộc trưng cầu ý dân trong vấn đề này đã thể hiện rõ lối tiếp cận phản dân chủ, áp đặt ý chí của CNTB toàn cầu. Tuy nhiên, trong những trường hợp khác, như là Hi Lạp dưới quyền thủ tướng Papandreou vào mùa thu này, chúng ta có thể thấy chính phủ tư bản có thể lợi dụng những cuộc trưng cầu ý dân, dựng nên những chiến dịch đe dọa, gây sợ hãi xung quanh cái “thảm họa có thể xảy ra” của sự sụp đổ kinh tế theo sau sự phủ quyết.

Xét đến cùng, chỉ có thể dựa vào sự huy động sức mạnh của công nhân và giới trẻ, được vũ trang bởi một lựa chọn thay thế những kế hoạch thảm họa của CNTB. Tuy nhiên, chúng tôi ủng hộ hoàn toàn quyền phủ quyết của người dân thông qua những cuộc trưng cầu ý dân được tổ chức đầy đủ tính dân chủ về sự thanh toán các khoản nợ, cắt giảm xã hội. Chúng tôi cùng với hàng triệu người trẻ tuổi và công nhân sẽ đòi hỏi một tiếng nói về những thỏa thuận thắt lưng buộc bụng thông qua trưng cầu ý dân, trong đó chúng tôi sẽ tán thành một phiếu bầu nói Không rõ ràng, không mơ hồ.

Chống lại kích động sợ hãi và sự đe dọa

 

2011 đã chứng kiến sự tham gia của quần chúng lao động vào bối cảnh chính trị ở hàng loạt các quốc gia châu Âu. Ở Hi Lạp chứng kiến 7 cuộc  tổng đình công (bao gồm 2 cuộc kéo dài 48 giờ) trong năm 2011, thêm vào đó là 7 cuộc nữa trong năm 2010, trong khi đó năm 2012 bắt đầu với một làn sóng tổng đình công đầu tháng 2, được thông báo nhanh chóng sau khi những đảng phái cầm quyền thảo luận những biện pháp tàn bạo mới. Điều này thể hiện sự giận dữ tột cùng và sự cương quyết tranh đấu của công nhân Hi Lạp khi đối mặt với tình huống nguy cấp. Ở Bồ Đào Nha đã xuất hiện tổng đình công vào tháng 11 và Ý trải qua những làn sóng của đình công và biểu tình. Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha sự xuất hiện bùng nổ của phong trào “Indignados” (Nhân dân phẫn nộ), biểu lộ rõ sự giận dữ nhằm vào nền độc tài của bọn ngân hàng. Sự xuống đường của quần chúng ở Bucharest và những thành phố khác đã hạ bệ chính quyền Rumani trong tuần rồi.

Sự phản ứng của hê thống chính trị hiện tại cùng với sự leo thang đàn áp chính trị đã và đang là một chiến dịch kích động sợ hãi và đe dọa, khi mà viễn cảnh sự tách khỏi đồng Euro và EU được sửa soạn trên đầu người lao động như một chiếc máy chém, đánh trúng vào sự sợ hãi chính đáng của người lao động. Trên cơ sở vẫn tuân thủ những hạn chế của hệ thống CNTB, sự tách khỏi đồng Euro của một số quốc gia sẽ chắc chắn châm ngòi cho một thời kì khủng hoảng trầm trọng hơn của nền kinh tế khu vực đồng Euro, với gia tăng thất nghiệp, đói nghèo và bần cùng, ảnh hưởng tới hàng triệu người lao động, trên hết là những nước “ngoại biên” – Hi Lạp, Bồ Đào Nha, Ai Len, Ý và Tây Ban Nha.

Bởi vậy, giai cấp lao động và những phong trào xã hội, với sự hỗ trợ của các đảng cánh tả lớn tại quốc gia đó có nhiệm vụ vạch ra một chương trình vượt qua cuộc khủng hoảng, thách thức và vượt ra khỏi những khuôn khổ và lô-gíc của khu vực đồng Euro và hệ thống thị trường hiện tại.

Điều này phải bắt đầu với sự từ chối rõ ràng việc trả các khoản nợ công cho bè lũ tham lam của thị trường và các nhà nước, cũng như đối với những thể chế tài chính như ECB(Ngân hang trung ương châu Âu). Những khoản nợ khổng lồ này là kết quả của sự tích trữ, đầu cơ tư bản, sự quản lý tệ hại đầy tội ác và chủ nghĩa gia đình trị của những chính phủ nối tiếp nhau theo chủ nghĩa tự do mới, kể cả những đảng phái mạo danh “xã hội chủ nghĩa” ở Tây Ban Nha, Hi Lạp, Bồ Đào Nha và những nơi khác, tất cả được nhân lên nhiều lần bởi số tiền để cứu nhiều ngân hang. Tất cả đều không phải là trách nhiệm của nhân dân.

Một mặt, những nguồn đầu tư chính đáng của người lao động, như quỹ lương hưu, phải được bảo vệ, mặt khác, sự dẫn xuất nguồn tài nguyên của xã hội để trả cho gánh nặng tội lỗi này phải bị phản đối kịch liệt. Vượt ra ngoài những lý luận điên khùng của số ít những kẻ cai trị, thừa hành mệnh lệnh của Bộ ba(ECB, EU, IMF), những tài nguyên này có thể được dùng để tạo ra hàng triệu việc làm, tạo dựng một hệ thống phúc lợi xứng đáng, chăm sóc sức khỏe và giáo dục công, cùng với đó là tổ chức sản xuất kinh tế có hiệu quả thông qua những chương trình đầu tư công khổng lồ. Trên cơ sở đó, quốc hữu hóa hệ thống ngân hàng và tài chính, cũng như các ngành kinh tế then chốt đặt dưới sự kiểm soát và quản lý mang tính dân chủ của người lao động. Một kế hoạch khẩn cấp có thể được đề xuất để tạo ra hàng loạt việc làm và phục hồi mức sống. Từ đó chúng ta sẽ thấy những chính sách XHCN thật sự được đặt vào đúng chỗ là sự khởi đầu cho việc giải quyết những vấn đề cơ bản đặt lên vai quần chúng lao động và người thất nghiệp.

Chúng ta được bảo rằng những biện pháp đó sẽ dẫn tới nhiều quốc gia bị loại trừ khỏi khu vực đồng Euro. Tuy nhiên, dưới sự công kích dữ dội của chính sách thắt lưng buộc bụng và con đường cùng mà các nền kinh tế yếu hơn bị các cường quốc dồn vào, những kết cục như là vỡ nợ và bị tống ra khỏi đồng Euro hiện ra gần như chắc chắn! Đó là sự thật, trên cơ sở sự tiếp tục của CNTB và ở ngoài đồng Euro, cơn ác mộng của nhân dân lao động sẽ tiếp diễn hoặc còn tệ hơn  khi mà đồng tiền mất giá đồng nghĩa với cắt giảm mức sống và tiết kiệm dưới sự tấn công của CNTB Hi Lạp, mặc dù mang tiếng là “độc lập” khỏi khối EU. Nhưng con đường tránh khỏi thảm họa kinh tế cho giai cấp lao động chính là không thể chấp nhận thêm những tấn công nhắm vào quyền lợi và điều kiện sống để rồi cũng sẽ bị đá ra khỏi châu Âu sau đó. Từ quan điểm của bọn tư bản, sự lựa chọn mà chúng ta đang phải đối sẽ là: a) giữ chân trong EU và chấp nhận sự hủy diệt hoàn toàn nền phúc lợi xã hội hoặc b) thoát khỏi đồng Euro và đối mặt với sự cô lập về kinh tế, xuống dốc thê thảm về mức sống và cả sự đói nghèo không thể lường nổi.

Người dân lao động của châu Âu dù sao cũng còn một lựa chọn thứ 3: điều này bắt đầu việc tổ chức để bảo vệ điều kiện sống, quyền lợi của công nhân và chấm dứt với CNTB. Điều này cần phải được lan rộng để đoàn kết nhiều cuộc đấu tranh của giai cấp công nhân toàn thế giới, đặc biệt là ở những nước chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ cuộc khủng hoảng. Sự đoàn kết của công nhân các nước Hi Lạp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ý và Ai Len để đảo ngược thỏa thuận “cứu trợ” mục ruỗng và chính sách thắt lưng buộc bụng là một bức cần thiết hướng đến việc xây dựng một sự thay đổi.

Chúng tôi đương nhiên là không chia sẻ quan điểm mang tính quốc gia hẹp hòi của những người ủng hộ rời bỏ đồng Euro như là một giải pháp. Sự căng thẳng giữa các quốc gia leo thang theo cuộc khủng hoảng, đặc biệt thấy rõ trong hàng tràng những lời lẽ tuyên truyền chống Hi Lạp, được phun ra bởi những đại diện của CNTB ở Đức, Pháp, Áo và nhiều quốc gia khác, đưa tới sự gia tăng nguy hiểm những cảm tính chia rẽ và mang tính dân tộc chủ nghĩa. Những cảm tính này có thể bị đám cực hữu nham hiểm hay những lực lượng dân túy lợi dụng. Cùng với sự thiếu vắng sự đại diện về chính trị của cánh tả cho người lao động, có thể dẫn tới những kết quả nguy hiểm như đã thấy ở Hungary, Áo và một số nơi khác.

Và đương nhiên, chúng tôi sẽ không bao giờ mong đợi những chính phủ phục vụ cho giai cấp thống trị đồng ý, chứ đừng nói tới thực thi, những chính sách mà chúng tôi chủ trương. Con đường thoát khỏi khủng hoảng chỉ có thể được thực hiện dựa trên những cơ sở của một phong trào chống tư bản quốc tế, với đường lối rõ ràng và một chính phủ đại diện và phục vụ cho lợi ích của nhân dân lao động.

Để đối mặt với sự tách ra khỏi đồng Euro, đầu tiên, một chính phủ của nhân dân lao động có thể thực thi một chương trình khẩn cấp bao gồm kiểm soát nhà nước đối với xuất và nhậu khẩu và sự áp đặt của kiểm soát tư bản để tránh “cuộc di chuyển” tư bản bởi những chủ tư sản và công ty đa quốc gia đói khát lợi nhuận, đặt nó dưới sự kiểm soát dân chủ của những đại diện được bầu ra. Những biện pháp như thế phải được nhân rộng và đấu tranh xuyên khắp lục địa.

Trên cơ sở đó, sự hợp nhất chính đáng của nền kinh tế và xã hội châu Âu, thứ mà chính những chính sách của những chính phủ cho giới chủ và hệ thống CNTB đã cản trở, sẽ tạo được những bước tiến.

Trên cơ sở một sự kêu gọi đến toàn thể những đồng minh của giai cấp công nhân Hi Lạp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ý và Ai Len và cả ở những nền kinh tế phát triển then chốt như Đức, Pháp và Anh v.v…, cuộc đấu tranh sẽ giành được sự ủng hộ mạnh mẽ và nhanh chóng khắp châu Âu

Những quốc gia bị tống ra khỏi EU thành lập một liên bang dựa trên cơ sở XHCN, có thể bắt đầu với sự vạch kế hoạch dân chủ mang tầm quốc tế và tái cơ cấu nền kinh tế như là một phần trong cuộc đấu tranh cho một liên bang XHCN của những nhà nước công nhân độc lập ở châu Âu, trên cơ sở tự do và công bằng.

Sự lựa chọn thay thế của những người Quốc tế để chấm dứt sự khốn cùng của khủng hoảng

 

Rất nhiều ngày hành động quốc tế đã được tổ chức trong năm qua, và đã cho thấy thoáng qua sức mạnh hùng vĩ mà công nhân và giới trẻ được huy động xuyên biên giới có thể giải phóng. Vào ngày 15 tháng 10 năm 2011, phong trào Indignados(nhân dân phẫn nộ) / phong trào Occupy (chiếm đóng) đã đưa hàng triệu người xuống đường trên thế giới. Liên minh các công đoàn châu Âu (TUC) đã tổ chức nhiều cuộc biểu tình, cuộc mới nhất được lên kế hoạch là ngày 29 tháng 2, điều này có nhiều tiềm năng để huy động lực lượng, nhưng biểu tình tượng trưng là chưa đủ. Chúng tôi ủng hộ xây dựng thêm những những sự khởi xướng như vậy, hướng tới cuộc tổng đình công 24 giờ xuyên châu Âu. Những cuộc biểu tình trong nước ở Hi Lạp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ý và Ai Len nên được phối hợp để cùng lúc thể hiện sự đối lập với những thỏa thuận cứu trợ tài chính cho ngân hàng và chính sách thắt lưng buộc bụng, như là một sự bày tỏ mạnh mẽ tinh thần đoàn kết và sức mạnh.

 

Tuy nhiên, chúng ta đã thấy từ biểu hiện của lãnh đạo TUC châu Âu ở nước họ rằng mục đích của họ không phải là lãnh đạo một cuộc đấu tranh nghiêm túc đến tận cùng để chống lại cuộc khủng hoảng của tư bản. Đáng thương thay, giai cấp lao động ở nhiều quốc gia đối mặt với cuộc khủng hoảng với hàng ngũ lãnh đạo công đoàn không xứng đáng với vị trí của mình, những người đã khước từ một cách có hệ thống sự huy động sức mạnh toàn thể của số đông để chống lại những đợt tấn công của thị trường.

Công nhân và giới trẻ ở Hi Lạp và Bồ Đào Nha đã cho thấy những dấu hiệu thể hiện bằng cách nào mà sức ép của quần chúng và sự tổ chức từ phía dưới lên có hiệu quả như thế nào để đẩy tầng lớp lãnh đạo như thế đến hành động cụ thể. Ủy ban công nhân thế giới (CWI) đấu tranh cho sự chuyển hóa dân chủ của các công đoàn, cho sự xây dựng sự đối lập cánh tả, cho sự thay thế những chức vụ lãnh đạo hữu khuynh bằng những người có tâm huyết đấu tranh chịu trách nhiệm và được kiểm soát bởi những thành viên công đoàn, được trả mức lương trung bình so với các thành viên. Những cuộc tổng đình công sắp tới sẽ phải được xây dựng và kiểm soát dân chủ từ dưới lên thông qua những cuộc họp quần chúng tại chỗ làm việc, trong cộng đồng dân cư và trong những ủy ban hành động, để đảm bảo rằng những cuộc đấu tranh sẽ đạt được hiệu quả và không bị bán đứng từ phía lãnh đạo bên trên.

Chúng tôi tự tin là nếu được vũ trang bởi những tổ chức và chính sách như trên, một sự lựa chọn thay thế tích cực sẽ được phổ biến và tranh đấu. Nhưng một điều cốt yếu của quá trình này phải là sự rèn luyện những tổ chức chính trị quần chúng, được kiểm soát bởi quản đại đa số là công nhân, giới trẻ và người nghèo, để xây dựng sự ủng hộ và vận động cho một sự lựa chọn thay thế những sự cắt giảm hiện tại và CNTB. Một phong trào mới như vậy của cánh tả phải có khả năng dẫn hướng cho sự giận dữ của những con người cảm thấy ghê tởm trước hệ thống chính trị đã được thiết lập để xây dựng những lực lượng hoàn toàn tách biệt với những lực lượng đã phản bội họ.

Hãy gia nhập CWI trong công cuộc mang công nhân và giới trẻ lại với nhau xung quanh quan điểm này.

Chúng tôi đòi hỏi:

 

  • Chấm dứt nền độc tài của 1% dân số! Cho nền dân chủ thực sự ngay bây giờ! Quyền quyết định là của công nhân và những người mất việc làm, không phải của thị trường

 

  • Nói không với ngõ cụt của chính sách thắt lưng buộc bụng! Cho sự đầu tư mạnh mẽ vào việc làm, nhà ở, giáo dục và xã hội thay vì cắt giảm! Chấm dứt ác mộng của thất nghiệp trong giới trẻ!

 

  • Một giải pháp dựa trên sự đấu tranh quốc tế! Cho những cuộc tổng đình công được phối hợp! Hướng tới một cuộc tổng đình công 24 giờ toàn châu Âu!

 

  • Những công đoàn mang tính dân chủ và tính đấu tranh! Xây dựng cuộc đấu tranh từ dưới lên thông qua những cuộc tập họp và những ủy ban hành động! Xây dựng những công cụ đấu tranh cánh tả cho quần chúng lao động và giới trẻ!

 

  • Từ chối sự tống tiền của Bộ ba(ECB, IMF và EU) và của thị trường! Chỉ có cuộc đấu tranh của quần chúng mới có thể chống lại xiềng xích của chính sách thắt lưng buộc bụng! Nói không với những chính phủ “kĩ trị” phản dân chủ! Trưng cầu dân ý về những kế hoạch thắt lưng buộc bụng mới của EU!

 

  • Cho một châu Âu của công nhân! Phản đối châu Âu TBCN! Đấu tranh cho một liên bang XHCN của những quốc gia tự do và độc lập trên toàn châu Âu!

Socialismo Revolucionario (CWI ở Bồ Đào Nha)

ControCorrente (những người ủng hộ CWI ở Ý)

Socialist Party (CWI ở Ai Len)

Xekinima (CWI ở Hi Lạp)

Socialismo Revolucionario (CWI ở Tây Ban Nha)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s